top

[1] [lamwebsite] [slider-top-big] [Tin]
You are here: Home / Chuyện ở Thâm Quyến ( Shenzhen)

Chuyện ở Thâm Quyến ( Shenzhen)

| No comment
Chuyện ở Thâm Quyến ( Shenzhen)


Từ một làng chài nghèo khó, nhìn sang bên kia là Hồng Công hoa lệ, họ Đặng ( Tiểu Bình) quyết định hình thành đặc khu kinh tế. Và ngày nay, Thâm Quyến trở thành trung tâm kinh tế, tài chính và xuất nhập khẩu của miền Nam Trung Quốc. Điều ấn tượng nhất là những văn phòng 24h, tức sáng đèn liên tục. Ngoài ca từ 8h-6h ban ngày để làm ăn buôn bán với các nước bên đông bán cầu, có ca đêm từ 8h tối đến 6h sáng để xuất nhập khẩu với các nước của bên kia quả địa cầu như Mỹ, Canada, Mexico, các nước Trung Nam Mỹ...theo múi giờ của các nước này.

Theo chân anh bạn. 8h tối lái xe đến building, vô văn phòng nhộn nhịp cười nói. 12h thì nghỉ, ra phố ăn khuya, 1h30 sáng vô lại. Cả mấy trăm văn phòng trong toà nhà đều nhộn nhịp nên không ai nghĩ đây là ban đêm. Các nhà máy xuất khẩu như giày dép, quần áo, đồ chơi, điện thoại, điện tử...vẫn làm 3 ca, nên giao dịch, email, điện thoại rôm rả. Mùi cà phê thơm nồng, những bước chân đi vội. Gương mặt ai cũng lanh lợi hoạt bát, điện thoại tiếng Hoa tiếng Anh buôn buôn bán bán. Bên kia email qua 1 cái, bên này trả lời, báo giá liền. Nên họ lấy hết các đơn hàng, còn mấy đối thủ cạnh tranh như Việt Nam, Thái Lan, Indonesia, Cambodia...thì lúc đó mắc ngủ, ngày hôm sau mới trả lời, rồi tối hôm sau bên Mỹ mới trả lời lại, rồi ngày hôm sau nữa mới nhận được feedback, nên gút hợp đồng không lại bên Thâm Quyến. Vì để có 1 cái HĐ, người ta phải trả giá qua lại cả chục cái email và điện thoại. Ở các văn phòng 24h này, nửa đêm vẫn gọi DHL, Fedex tới giao hay nhận chứng từ, hàng mẫu. Vẫn ra ngân hàng lấy bộ chứng từ về xử lý, vẫn bốc dỡ hàng làm thủ tục hải quan ở cảng bình thường.

Phần lớn nhân sự ca đêm đều là các bạn trẻ, chưa vướng bận gia đình, nên đầy nhiệt huyết và tất nhiên lương bổng cũng cao hơn ca ngày. Thành một cộng đồng làm theo giờ Mỹ trên đất Trung Quốc, mọi người vẫn hẹn nhau qua gặp gỡ, cà phê lúc 3h sáng để bàn công việc, và rủ nhau đi nhậu sau giờ làm, tức 6h sáng. Có vũ trường mở cửa lúc 10h sáng cho đối tượng này, đông nghịt người. Tới 2h chiều thì đóng cửa vì "khuya" quá rồi, phải về nghỉ để tối lại đi làm.

Và tỉnh Quảng Đông, với thành phố thủ phủ là Quảng Châu ( Guangzhou), trung tâm thương mại Thâm Quyến ( Shenzhen), trung tâm sản xuất là Đông Quản ( Dong Guan), các thành phố nhỏ và các huyện, tổng tài sản GDP khoảng 850 tỷ đô la = Việt Nam (140 tỷ đô la ) + Thái Lan ( 360 tỷ) + Philippines ( 250 tỷ). Dân số của Quảng Đông chỉ khoảng 90 triệu, bằng Việt Nam nhưng vô cùng giàu có, đi nước ngoài du lịch học tập như đi chợ. Có tiền nên cơ sở hạ tầng được tái đầu tư, đường sá rộng rãi đẹp đẽ, tàu cao tốc chạy vù vù, tàu điện ngầm mát rượi, thành phố xanh tươi, y tế, giáo dục đều được trợ cấp. Lượng hàng hóa thông quan của cảng Thâm Quyến hàng năm là 22 triệu TEU, gấp 10 lần cảng Sài Gòn, gấp 36 lần cảng Hải Phòng, cảng lớn nhất miền bắc nước ta. Thế mới biết các bạn làm ngoại thương chuyên nghiệp như thế nào. Bên cạnh đó là cảng Hồng Công (cũng khoảng 23 triệu TEU, cảng Quảng Châu 10 triệu TEU, nhưng bãi C/Y lúc nào cũng trong tình trạng không đủ chỗ chứa container. (số liệu năm 2008).

Trong khi đó, ở các quốc gia Đông Nam Á như Việt Nam, Thái Lan, Philippines, Indonesia…nhiều thanh niên đến độ tuổi lao động ngồi cà phê nhiều hơn ngồi trong công sở. Chiều đến thì người người nhà nhà đi nhậu, lượng bia tiêu thụ của các quốc gia này thuộc tốp đầu thế giới. Các nước này đang dẫn đầu thế giới về lượng bia tiêu thụ và lượng trẻ vị thành niên phá thai, còn cái gì cũng trong tốp cuối. Và ở rất nhiều công sở, hình ảnh nhân viên uể oải, bước đi chậm chạp, tác phong lừ đừ, tụ năm tụ ba tán gẫu hoặc không thì ngồi ngáp đến chảy nước mắt. Hoặc chăm chú chỉ để chơi game, coi tin tức, chat chit, facebook, hoặc thậm chí nhìn vô màn hình máy tính với cặp mắt vô hồn như mắt giả. Nhưng sếp hay ai đó kêu làm là lập tức cáu giận, xin đừng làm phiền tôi!

Vì ít làm, ít việc nên cũng ít tiền, gương mặt ai nấy buồn hiu buồn hắt. Thử quan sát 1 ngày ở một công ty xuất nhập khẩu gỗ ở Thủ Đức, thấy cả chục nhân viên ngồi với vẻ mặt buồn xo, cứ mấy phút thì liếc coi đồng hồ một lần, đến 5h chiều thì vội vã tắt màn hình, đi nhậu. Và hôm sau thì phần lớn đi trễ vì dậy không nổi. Lại vào, ngồi đếm thời gian cho hết ngày.

Và cứ thế, hết tuần, hết tháng, hết năm, hết đời người.

Nguồn: https://www.facebook.com/TonyBuoiSang/posts/687574044628791

lastest post

[1] [lamwebsite] [recent] [Bài mới]