top

[1] [lamwebsite] [slider-top-big] [Tin]
You are here: Home / VOZ ngoại truyện

VOZ ngoại truyện

| No comment
Tuy mình không tham gia Voz. Nhưng đôi khi có những bài viết ở đó quá hay. Làm mình không share không được. Dưới đây là vài bài như thế :


Phần I: fRzzy
Trung sinh, thuở nhỏ nghèo khó, phải lang thang ở chợ, ráp máy tính mà kiếm ăn độ nhật qua ngày. Có vị đạo sỹ đi ngang qua, nhác thấy Trung sinh cốt cách tinh kỳ, mà dương khí thịnh vượng, lấy làm thích lắm, bèn nhận làm đệ tử mà truyền thụ.
Đạo sỹ muốn đặt cho cái tên thật hay, để tiện sau này dương danh lập phái, ngặt nỗi nghĩ mãi chẳng ra tên nào.
Bấy giờ các nhà học thức trong vùng thịnh lối đặt tên con theo tích, tỷ như có nhà kia lúc vợ chồng hợp cẩn, dùng loại có hương hoa hồng, rủi mà vẫn gặp cảnh hạt rụng mầm đơm, thì đành lấy Hoa Hồng mà đặt tên con vậy. Còn như các bậc thuộc hàng cự phú thương gia, lại sính lối nói lái, như các tên Đỗ Lít, Gia Bảo…
Đạo sỹ đối với phong tục trong vùng, rất lấy làm hứng thú, bèn kết hợp 2 lối ấy, mà đặt cho tên là Tình Trung, lại nhân vì đạo sỹ họ Bạch, nên Trung sinh mới có tên Bạch Tình Trung vậy.
Trung sinh được đạo sỹ nhận làm đệ tử, lòng rất đỗi vui mừng, sớm khuya hầu cận. Đạo sỹ cũng vì lòng quý mến, mà bao sách vở kinh thư, đều truyền cho Trung sinh hết.
Tuy vậy, Trung sinh cũng không ấy làm ham thích, lại thường bảo đạo sỹ rằng:
– Lập thân tối hạ thị văn chương, cái nghiệp văn vở chỉ làm con người mê muội, chả khác nào trăng soi bóng nước, có hư mà không có thực. Còn như luyện võ, chỉ là to bắp khỏe cơ, chả khác nào hạng phu phen bốc vác. Không lợi lộc gì.
Đạo sỹ nghe vậy, cũng lắc đầu mà chịu, chả biết làm sao.
Một bận, Trung sinh nhân lúc dọn dẹp thư phòng, mà thấy mấy cuốn sách được đạo sỹ cất dưới đáy rương, thấy tiêu đề ghi những là: Kim Bình Mai truyện, Nhục bồ đoàn, Tố Nữ chân kinh…, bèn tò mò đọc thử, cảm thấy đầu óc rạo rực, thân thể bồn chồn, từ đấy ngày ngày ngâm cứu, lấy làm ưa thích lắm.
Đạo sỹ biết chuyện, bèn cười lớn mà rằng:
– Con quả hợp tính ta, thật là không uổng công dạy bảo.
Từ đó hai thầy trò ngày đêm học tập, mỗi tuần lại đến chốn thanh lâu ôn luyện mấy lần, quả là kiến thức mở mang không biết thế nào mà kể.
Được mấy năm, đạo sỹ vì tuổi cao sức yếu, lao lực tổn tâm, biết mình chẳng còn sống được bao lâu, bèn gọi Trung sinh lại mà rằng:
– Ta sức tài có hạn, mà bể học vô biên, thấy con có khí chất, những muốn bồi đắp, chỉ hận rằng tháng ngày ngắn ngủi, thầy trò chẳng thể cận kề. Nay con nên đi về phía bắc, đến một vùng gọi là Lao Cai, trong vùng có ngọn núi gọi là Lao Sơn, trên núi có vị thần tiên tên là Lao Ái, người ấy trước với ta vốn là bạn đồng liêu. Con cầm giốc thư này mà trao tay, ắt hẳn sẽ hết lòng chỉ dạy.
Nói đoạn buông tay mà thác.
Trung sinh nước mắt tuôn trào, bèn quỳ xuống mà lạy ba lạy, rồi lo việc an táng xong xuôi, bèn thu xếp bút nghiên, đoản côn, dâm cụ, mà lên đường hướng về phía Bắc.

Trung sinh đi đã lâu, trèo đèo lội suối, trên đường đói ăn thiếu mặc, khổ cực không sao kể xiết. Một bận, đến sông Hồng Hà, mà bụng đói chân run, tưởng rằng phải bỏ xác nơi đất khách. Chợt sinh trông thấy một thiếu nữ đang giặt vải ở bến sông, có mang theo giỏ cơm. Do quá đói, bèn lại mà xin ăn lót dạ. Thiếu nữ thấy Trung sinh mặt mũi khôi ngô, mới đem lòng quyến luyến, bèn lấy giỏ cơm đem cho. Trung sinh ăn uống hồi lâu, đã chắc dạ, sức khỏe đã hồi phục, bèn chắp tay lại vái 2 vái cám ơn. Thiếu nữ nhìn lại Trung sinh, thấy cơ bắp nở nang, thân hình cường tráng, lấy làm thích lắm, bèn lân la hỏi chuyện. Đoạn nói:
– Người như chàng, cớ sao chẳng chịu tính chuyện lấy vợ lập thân, hà cớ gì phải khổ sở mà cầu đạo. Ta tuy chẳng phải vọng tộc danh gia, xong những chuyện sửa túi nâng khăn, phụ mẫu cũng đã từng dạy dỗ. Chẳng hay có thể cùng công tử kết cặp uyên ương mà cận kề sớm tối.
Đáp:
– Nam nhi lập chí, há đâu lại dễ dàng quyến luyến bóng nữ nhân. Tiểu thư đã có lòng, song ta không dám nhận.
Thiếu nữ bèn nói:
– Ta trông chàng xương cốt vững chắc, dương khí thịnh vượng, nhưng da dẻ lại nhợt nhạt, chẳng khác kiếm mới ra lò, tuy thép tốt nhưng chưa hề mài giũa, làm sao đắc dụng được. Nay gặp ở đây cũng bởi tại tiền duyên. Nguyện hy sinh tấm thân này, để chàng thử kiếm.
Nói đoạn bèn kéo Trung vào bụi rậm mà nài cuộc mây mưa. Trung vì chịu ơn, cũng không nỡ chối từ. Cái cuộc trong bộc trên dâu, không biết thế nào mà tả.
Trung sinh tỉnh dậy thì trời đã chập tối, mà thiếu nữ đã đi tự lúc nào, chỉ còn một mảnh yếm hồng, bèn thu lại, cất trong hành lý mà làm kỷ vật.
Lại nhớ đến thiếu nữ, lòng kính phục vô cùng, bèn cắn tay lấy máu mà viết lên đá bài thơ:
Gặp nàng giặt vải ven sông
Cho ăn, cho ấy mà không đòi gì
Sau này danh rạng, một khi
Ngàn vàng đền đáp, rồi thì ấy thêm.

Người đời sau, kẻ khen Trung sinh là tín nghĩa, biết báo ân kẻ giúp mình, có kẻ lại cho rằng: lấy của con người ta cái ngàn vàng, mà lại đền đúng ngàn vàng, ấy thì cũng chỉ là mua bán thông thường, có chi mà phải kể. Nhưng đó là chuyện về sau, ở đây không nhắc tới

Lại nói, Trung sinh bôn ba vất vả, sau cũng tới được núi Lao Sơn, vào gặp thần tiên, xin bái làm sư phụ:
Sư phụ bấy giờ mới gọi Trung sinh lại mà hỏi han tên họ. Đáp rằng:
– Con vốn cơ nhỡ lang thang, được đạo sỹ nhận về nuôi, chẳng được bao lâu đạo sỹ cũng cưỡi hạc quy tiên, con lại bơ vơ, gặp thầy đây khác nào ơn tái tạo, nay xin thầy đặt tên mới cho con.
Sư phụ bèn tủm tỉm cười, lấy tay bấm độn, đoạn nói:
– Con tới từ hướng Nam, ấy là hành Hỏa, da dẻ trắng trẻo, ấy thuộc về hành Kim, mà mắt thì sắc sảo, ướt át, ấy thuộc về hành Thủy. Hỏa thì nóng, mà ở ngoài, Thủy thì rét, mà ở trong, mà Kim thì là sắt thép, trụ ở thân. Trên đời này, vật làm bằng sắt thép mà ngoài nóng, trong lạnh, phi cái tủ lạnh ra, chả còn gì khác. Vậy ta đặt tên con là Tủ Lạnh vậy.
Trung sinh nghe vậy, thấy trong lòng rất đỗi sung sướng, bèn vái 3 vái mà rằng:
– Được sư phụ ban tên, thực ơn như trời biển.
Từ đó ở lại cùng chúng bạn. Ngày thì lên núi hái củi, tối xuống núi kiểm hàng, ngày ngày đều đặn, không trễ biếng khi nào, mới đó mà đã mấy năm.

Một bữa, sư phụ vời Trung sinh lại mà rằng:
– Ngươi mấy năm nay tỏ ra chuyên cần chăm chỉ, cẩn thận cần cù, đúng là có tố chất của người học đạo. Nay ta muốn truyền dạy, chẳng biết ngươi muốn học môn nào?
Đáp:
– Mang ơn sư phụ dắt dìu, mọi sự xin nhờ thầy lựa chọn.
Hỏi:
– Nay ta có phép xuất thế, ngươi có muốn học không?
Đáp:
– Phép ấy thế nào, xin thầy cho biết?
Thầy:
– Ấy là phép giữ toàn chân tính, luyện thuốc nuôi mình, đắc đạo thành tiên, trường sinh bất lão.
Thưa:
– Sinh tử có số, sống chết lẽ thường, hà cớ gì mà lánh khỏi lạc thú cõi trần, dù sống tiêu dao, còn gì vui thích. Phép này con không học. Xin thầy truyền cho phép khác.

Hỏi:
– Vậy ngươi học phép binh chăng?
Thưa:
– Phép ấy ra sao?
Đáp:
– Ấy là gồm lục thao tam lược, biến hóa vô cùng, bày trận hành binh, quỷ thần không biết.
Thưa:
– Chinh chiến vốn là việc bất tường. Huống chi ngày nay thiên hạ thái bình, bá tính ấm no, phép này không có đất dụng võ, con không muốn học. Xin thầy truyền cho phép khác.

Hỏi:
– Vậy ngươi học phép thương thiên chăng?
Đáp:
– Phép ấy thế nào? Nhờ thầy dạy bảo?
– Ấy là việc kinh doanh, buôn đất bán trời, cốt sao cho lãi, có thể thành bậc cự phú, ngang với công hầu, vàng bạc như non, giàu không kể xiết.
Đáp:
– Tiền bạc chỉ là vật ngoại thân, kể như gió thoảng mây trôi, trăng soi bóng nước, con đây không có lòng ham.

Đạo sỹ mới đập bàn giận giữ, đoạn lắc đầu mà rằng:
– Loạn tâm, loạn tâm, loạn tâm
Đoạn đứng dậy, chắp tay sau lưng về phòng đi nghỉ.
Các môn đệ hết sức thất kinh, mới quây lại Trung sinh mà trách móc. Trung sinh chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhếch miệng cười.
Bữa ấy là cuối tháng, nhắm lúc trăng tà, Trung sinh nhân lúc ngắm trăng mà nhớ lại thiếu nữ, tự thấy trong lòng rạo rực, bèn thò tay xuống dưới mà dùng chiêu song thủ hỗ bác, lên xuống trái phải, được chừng dăm phút tự thấy tâm thần thư thái, mà nhìn lại thì đũng quần đã ướt tự lúc nào.
Cứ như vậy 3 lần, cảm thấy sức cùng lực kiệt, mà giọt rồng đã điểm canh 3, bèn gom chút sức tàn mà lết tới phòng sư phụ.
Thấy cửa hé một cánh, liền lén bước bảo, thấy đạo nhân đang ngủ, quay mặt vào tường, xem chừng say sưa lắm, bèn quỳ sát bên giường mà đợi.
Một lúc sau, đạo nhân thức giấc, thò tay xuống quần mà gãi, đoạn đọc mấy câu thơ:
Cửu thiên đâu dễ biết
Thiển trí khó thành tài
Nhất tâm người cố quyết
Thâm tuệ, dễ mấy ai
Lời thơ vừa dứt, Trung sinh liền thưa rằng:
– Con đợi thầy đã lâu, nay xin thầy chỉ dạy !
Đạo nhân bèn nạt rằng:
– Phép thuật ta đã nói hết, ngươi không chịu ưng, còn muốn học chi?
Đáp rằng:
– Lúc ban ngày thầy mắng đệ tử, có nói 3 chữ tâm. Chữ tâm phân ra chiết tự thì là nguyệt tà tam tinh. Nguyệt là trăng, tinh thì là tinh khí, ấy nghĩa là vào lúc trăng tà thì xuất ra tinh khí 3 lần, nay đệ tử đã làm xong, xin gặp thầy thụ giáo.(1)
Đạo nhân mới thảng thốt mà nghĩ rằng:
– Ẩn ý của ta, trăm ngàn người, hiểu nổi không có một. Kẻ nầy đoán được, quả thực người trời, chẳng uổng công ta thu nhận.
Người đời sau có thơ rằng:
Khen cho người thật thông minh
Nửa đêm, giờ tí, x*** tinh ba lần
Thế mới hay, thế mới thần
Phép tiên thầy dạy, chuyên cần luyện ôn
Bèn rằng:
– Ngươi hiểu được như thế, quả là kẻ phi thường. Được, nay ta sẽ truyền phép, chẳng rõ ngươi sở học là gì?
Trung sinh bèn nói:
– Con chỉ muốn luyện cái đạo nhân luân, ấy là bí kíp chốn phòng the, hầu giữ khoái cảm được bền lâu, mà thân thể kiện cường, mong thầy chỉ dạy.
Hỏi:
– Nay ta có bộ tuyệt kỹ, ba mươi sáu chiêu, bảy mươi hai thế, có thể điều khí luyện thân, bất kể đêm ngày, mà có thể địch vạn người, không hề mỏi mệt, lại giúp được trường sinh, ngươi có muốn học chăng?
Đáp:
– Ấy chính là đạo con tìm kiếm bấy lâu, dốc lòng mong thầy truyền thụ.
Dạy rằng:
– Phép này có 3 tầng: tầng thứ nhất là luyện thân, thân thể có cường tráng, thì cuộc vui thú mới được dài lâu, tỷ như leo núi, không có sức không thể lên tới đỉnh. Tầng thứ hai là luyện thuật, ấy là lấy đoản địch trường, lấy ngắn mà bù dài, tỷ như thanh kiếm ngắn mà địch lại mâu dài vậy. Đến tầng thứ 3 là luyện tâm, ấy là tâm vững như sơn, kiềm chế xúc cảm, lúc thì có thể lạnh như băng, lúc lại dạt dào như thác. Luyện được ba tầng ấy, mới coi là đạt vậy.
Hỏi:
– Còn trước khi luyện tập, phải dốc cạn tinh khí, là cớ làm sao?
Đáp rằng:
– Bầu chứa được nước là vì bầu rỗng, kẻ tu đạo hợp lòng trời là bởi cái tâm vô vi. Nay ngươi phải dốc kiệt sức lực của bản thân, tự làm thân trống rỗng, có vậy thì cái đạo ta dạy mới thâm nhập được. Phép học đại khái chỉ là như thế.
Từ đó Trung sinh chăm chỉ luyện ôn, qua mấy năm đã thành tài, có thể độc hổ địch quần hùng, một mình chấp trăm chấp ngàn, sự dũng mãnh không biết thế nào mà kể.
Bèn xin thầy xuống núi, phiêu bạt giang hồ được vài năm, danh tiếng lẫy lừng.
Sau bèn sắm con Lead vàng gương zin, mà tiện chu du thiên hạ.
Có kẻ nghe danh tiếng Trung sinh, lại nhìn thấy dáng người nho nhã, bèn chê rằng ẻo lả, không nam tính chút nào. Trung sinh bèn rút đoản côn ra mà đọ. Tất cả đều đảm vía khiếp hồn, mà tôn lên bậc thánh.
Ấy là sự tích fRzzy ở diễn đàn ta vậy.

——————————————————————————————————-

Phần II: Hồ bán trà

Hồ Diệp Anh
Phong cách Liêu trai chí dị nhé !

Thư sinh họ Nguyễn, người Bắc Hà, đã đỗ tú tài, song vì gia cảnh túng bấn, bèn mở website tìm đất, bán nhà làm kế sinh nhai.
Bấy giờ gặp tiết đại hàn, trời rét căm căm, Nguyễn sinh trên đường đi làm về, qua phố Hoàng Hoa Thám, chợt thấy bên vệ đường có thiếu nữ tuổi chừng đôi tám, đang phụ mẹ bán trà. Sinh nhác trông thiếu nữ thấy mắt phượng mày ngài, nét duyên khôn tả, lấy làm thích lắm, bèn dừng xe lại ghé quán mà uống trà, bụng cũng muốn dò thăm gia thế.
Cô gái bưng khay trà đặt trước mặt sinh, đoạn quay mặt đi luôn, sinh muốn níu tay lại mà hỏi han, song vì mẫu thân cô gái cũng ở đó, lại trông hình dáng dữ tợn, đành ngồi thêm dăm phút, rồi ôm hận mà về.
Sinh từ lúc gặp cô gái, mơ tưởng khôn nguôi, đã canh ba mà vẫn trằn trọc không sao ngủ được, bèn mở máy online, lên diễn đàn lập theard mà tâm sự.
Chúng bạn nghe sinh kể lể, cũng lấy làm hâm mộ, bèn hẹn nhau ngày ấy, giờ ấy mà ra quán, ao ước một lần được trông thấy bóng mỹ nhân. Sinh vì rộng lượng, cũng không lấy làm khó chịu.
Đúng hẹn, chúng bạn tới trà quán mà tụ tập, chỉ thấy một mình bà lão ngồi bán trà, tiệt chẳng thấy bóng dáng cô gái đâu cả, đành chán nản mà về.
Song nhớ lại lời sinh tả, lại nghĩ cô gái kia quả thực sắc nước hương trời, nên vẫn chưa cam lòng mà cùng hẹn nhau dịp khác.
Lần sau tới, thấy có thêm một cô gái khác, tuổi ngoài 20, dung mạo tầm thường, chắc là người chị, đang ngồi phụ giúp bà lão, mà bóng dáng thiếu nữ hôm nào, chỉ như cánh nhạn, tuyệt không thấy tăm hơi.
Bấy giờ trời lạnh, bà lão ngồi bán hàng cũng không trữ nhiều đá, chúng bạn bèn bàn nhau gọi nhiều đá, đặng cho hết rồi mà bà lão gọi cô gái mang ra chăng.
Quả nhiên chẳng bao lâu đá hết, bà lão liền bảo:
– Này, mày gọi em mang thêm đá cho mẹ đi.
Cô chị bèn rút điện thoại ra bấm bấm. Độ khoảng thời gian hết một tuần trà, thấy xa xa có dáng người cầm túi đá tiến lại. Chúng bạn lấy làm mừng lắm, bèn rút điện thoại, máy ảnh ra định chụp. Song tiến lại gần, thì lại là một cụ già, xem chừng là bà ngoại của cô gái, lấy làm thất vọng lắm, bèn ngậm đắng mà uống nốt chén trà, đoạn tản đi mỗi người một ngả.
Sau, có kẻ vẫn kiên trì, thường sớm tối ghé quán trà, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thấy mặt cô gái, quả là như thực như hư, không biết đâu mà dò hỏi.

Lại nói, sinh từ hồi gặp cô gái, vẫn lấy làm nhung nhớ, từ ấy cứ sáng sáng tới quán trà, ngồi đến tối mịt mới về, dù gió mưa, giá rét căm căm cũng không trễ biếng khi nào.
Tới mức mà bụng đói chân run, không lấy làm nhụt chí, mà công việc làm ăn đành lỡ dở hết vậy.

Hôm ấy, vừa từ quán trà về, tự thấy trong người mỏi mệt, bèn online một chút rồi tắt đèn gập lap mà đi ngủ.
Chui vào trong chăn thì thấy có người lạ trần truồng nằm trong chăn, sinh lấy làm hoảng lắm, thò tay sờ thử thì thấy da dẻ ấm áp mịn màng, rõ ràng là của một người con gái. Bụng bớt sợ, sau cũng thấy thích, bèn hít hà ngửi thử, thấy da thịt không chỗ nào không thơm, liền lấy tay vuốt nhẹ theo sống lưng từ trên xuống dưới, đến đoạn xương cụt, chợt tóm phải một chùm lông, kinh hãi lắm mà rụt tay về.
Bấy giờ trong vùng có giống hồ ly tinh, thường giả làm hình người mà lừa gạt, song khi biến hóa, vẫn còn cái đuôi là vướng, tùy việc tu luyện mà đuôi khi biến được khi không.
Sinh ngờ cô gái là hồ, bèn nói:
– Nương tử tới gạt ta chăng?
Cô gái bèn lấy ngón tay dí lên trán sinh mà rằng:
– Chàng thư sinh ngốc này, người ta đã một lòng quyến luyến, lại còn nỡ nghi ngờ nhau ư?
Hỏi rằng:
– Sao lại có lông đuôi phía sau?
Đáp:
– Chả những phía sau đâu, mà phía trước cũng có đấy, đàn bà con gái trên đời đều như thế cả, chàng chẳng biết ư?
Giọng cô gái nghe dịu dàng mà êm ái khôn tả.
Sinh cũng chắc dạ vài phần, bèn lấy tay mà sờ ra phía trước, quả cũng thấy rậm rạp khác thường.
Bèn ngượng nghịu mà rằng:
– Từ nhỏ chưa hề chung chạ với ai, việc ong bướm cũng chưa từng thử, nay xin lỗi nương tử vậy.
Lại sờ thử về phía sau, chỉ thấy nhẵn nhụi trơn tuột, lấy làm đắc ý lắm. Bèn ân ái cho thỏa thích, sinh cảm thấy như kiếm sắc mới mài, lần đầu đem thử, sự khoái trá trong lòng không bút nào tả xiết.
Trong lúc đầu gối tay ấp, lại hỏi rằng:
– Trước đây chưa hề giao thiệp, sao lại biết đến nhau?
Đáp:
– Chàng quên rồi chăng, nơi quán mà chàng hay uống trà, chính là nhà thiếp đấy !
Liền mừng quá mà hỏi luôn rằng:
– Phải người trong mộng bấy lâu không ?
Đáp:
– Đúng thế ! Thiếp vốn họ Hồ, tên gọi Diệp Anh, vì thấy chàng đối với thiếp, mãi ôm một mối si tình, nên hôm nay đem thân tới đây mà đền đáp.
Hỏi:
– Sao biết nhà nhau?
Đáp rằng:
– Lúc về có đi theo, sau nhân lúc chàng online mà chui vào trong chăn vậy.
Lại cùng nàng vần vũ thật lực.
Đến canh tư, cô gái trở dậy, từ biệt mà đi. Sinh hỏi đi đâu, đáp rằng:
– Phải về phụ mẹ dọn hàng, không thể nấn ná thêm được.
Hỏi:
– Còn được gặp nhau chăng?
Đáp rằng:
– Đêm mai thiếp lại tới, chàng cứ để cửa mà đợi. Mà đừng tới quán trà mà tìm thiếp nữa, kẻo mẹ nghi ngờ.
Từ đó, cứ nửa đêm cô gái lại tới, canh tư lại bỏ đi. Tình gối chăn ngày càng đằm thắm.
Được gần 1 tháng, người sinh gầy rộc đi trông thấy, người nhà hỏi, chỉ đáp không có chuyện gì.
Dăm hôm sau thì ốm liệt giường, không thể gượng dậy được. Cô gái, vì nhà đông người ra vào, cũng không thấy tới nữa.
Chúng bạn đến thăm hỏi, thấy chàng ốm quá như thế, bèn mời một vị danh y nổi tiếng bấy giờ là Actemit tới chẩn bệnh.
Thầy thuốc xem mạch hồi lâu, lắc đầu, đoạn ngửa mặt lên trời mà thở dài.
Chúng bạn lấy làm kinh hãi lắm, bèn hỏi han về bệnh tật, đáp rằng:
– Dương khí suy nhược, sợ chẳng sống được bao lâu.
Hỏi:
– Liệu gắng cầm cố thì được đến bao giờ?
Đáp:
– Chỉ bảy, tám chục năm nữa, đến ngoài trăm tuổi, tính mạng tất nguy !
Hỏi:
– Liệu chữa được không?
Đáp rằng:
– Không chữa được !
Nói đoạn cầm cặp mà về. Chúng bạn nhìn sinh rớt nước mắt, nhưng cũng chả biết làm sao.

Sinh mang bệnh trong người, lại ngày đêm tưởng nhớ đến cô gái, bệnh càng thêm nặng.
Đêm ấy, nhân lúc vắng vẻ, cô gái lại đến, nhìn sinh cười mà rằng:
– Chàng thư sinh ngốc, mới không gặp mấy ngày, mà đã hao mòn thế này ư?
Liền lấy thuốc cho uống, Sinh uống vào thấy vị ngọt mà mát, mà thấy tinh thần sảng khoái, bệnh tật thuyên giảm hẳn.
Hỏi rằng:
– Thứ thuốc gì mà thần kỳ đến vậy?
Đáp:
– Thứ này nấu bằng quả la hán, bổ phế thuận tỳ, công hiệu lắm !
Rồi từ biệt mà đi luôn.
Sinh uống thuốc mấy hôm, trong mình đã khỏe khoắn tươi tỉnh trở lại, đi đứng ăn uống đã bình thường.
Cô gái từ bữa đó cũng không tới nữa.
Sinh thì vào trông ra ngóng, tuyệt vẫn không thấy tăm hơi, muốn đến quán thăm cô gái, song nhớ lại lời dặn, lại chùng chình chả đi.

Một đêm, cô gái tới, bảo sinh:
– Đêm nay đến để từ biệt nhau đây !
Sinh cả kinh, hỏi han, chỉ đáp:
– Thiếp với chàng gặp nhau kiếp này, là bởi tiền duyên. Nay duyên hết, đành xa cách vậy. Gia đình thiếp sắp chuyển đi xa, chắc từ nay không còn gặp lại.
Hỏi đi đâu, cô gái nước mắt tuôn rơi, lắc đầu không nói.
Bèn kéo vào lòng mà vỗ về, đoạn lại đòi ân ái. Cô gái mới mắng yêu rằng:
– Chàng ngốc này, mới ốm sắp chết dậy mà đã đòi ong bướm ư, giữ thân lấy thân đi.
Sinh chỉ cười, chẳng biết làm sao.
Hai người ngồi nói chuyện đến suốt đêm, canh tư, cô gái lại đi, từ đó không trở lại.

Sinh nhiều lúc trong lòng nghĩ đến cô gái, nhớ nhung khôn tả, bèn trái lời, đến quán mà tìm, thì chỉ thấy hoang vắng tiêu điều, không có quán xá chi cả.
Hỏi han láng giềng, đáp rằng không biết, lại tả lại quán như thế, tên tuổi hình dáng cô gái như thế, đáp rằng từ trước tới nay, ở đây chẳng hề có quán xá nào, cũng không hề có ai là Diệp Anh cả.
Sau, đang đi trên đường, sinh gặp một đạo sỹ, tướng mạo phi phàm thoát tục.
Đạo sỹ gặp sinh đã cười mà rằng:
– Người này thực có duyên với hồ đây !
Sinh cả kinh, liền mời về nhà, kể lại hết chuyện, đoạn hỏi han. Đạo sỹ mới đáp rằng:
– Thế thì quả thực là hồ, không nhầm lẫn đi đâu được.
Hỏi:
– Muốn gặp lại thì phải làm sao?
Đáp:
– Loài này nhiều tài phép, lại biết mê hoặc người, muốn tìm khác chi bắt trăng dưới nước.
Sinh đành chịu phép, không biết làm sao.

Năm Tân Mão, bạn mỗ, vốn có quen với Nguyễn sinh, kể lại chuyện này. Nay xin ghi lại.


Lời bàn:
Thế mới biết, ở đời lắm chuyện lạ lùng. Song việc hồ nữ bán trà, âu cũng là một việc kỳ duyên vậy

————————————————————————————————————–

Đây là tiểu sử của bác Fang mà hỏi đc từ bác Gồ nè các bác.
Fang.2F, tên tự là Fang, người Bắc Hà, tuổi trẻ thông minh đĩnh ngộ, tương truyền lúc mới sinh, Fang không khóc không cười, ai hỏi gì cũng không nói. Chợt có vị đạo sĩ đi qua, thấy vậy bèn kinh ngạc mà bảo rằng : người này mới sinh đã có quý tướng, sau này tất học hành đỗ đạt, có thể bốn bể vang danh. Quả nhiên, sau này Fang đi học, không năm nào không thi lại, nhưng ấy là chuyện về sau, ở đây không nhắc tới.

Fang lúc mười tuổi đã tự biết viết tên mình, mười một tuổi biết tán gái, sang tuổi mười hai, con gái trong thiên hạ không ai là không biết tiếng. Lại nổi tiếng thông minh đĩnh ngộ, thiên hạ có gì không biết, kéo nhau đến hỏi, Fang nhất nhất đều trả lời được cả, mà tuyệt nhiên không đúng câu nào.

Năm ấy trong làng Fang có sự lạ. Ở đầu làng chợt xuất hiện một con vật, trông giống con gà con, mà lại to hơn con gà con, cả làng ngạc nhiên không biết con gì, bèn kéo đến nhà Fang mà hỏi. Fang lúc ấy đang uống trà đá, bắn thuốc lào mà tán gẫu với gái, nghe thấy thế bèn trầm ngâm nghĩ ngợi, đoạn phán rằng: “Trông giống con gà con, mà lại to hơn con, ấy tất là con gà to”. Dân làng lấy làm phục lắm, bèn bắt gà làm thịt, rồi tôn Fang là bậc thánh, cả làng từ ấy gà ăn không xuể.

Lại nói Fang lớn lên thường không thích tĩnh mịch, bèn khăn gói mà đi ngao du bốn bể, thăm thú việc đời, thấy việc gì có lợi là làm, không kiêng dè gì cả. Quả nhiên, sau mấy năm, nợ nần không biết bao nhiêu mà kể.

Năm ấy, trên In tờ nét, forum mọc lên như nấm, các trường từ mẫu giáo đến đại học đều có diễn đàn cả. Fang cũng muốn lập diễn đàn lắm, nhưng trong bụng cũng chưa chắc ăn, bèn về bái Tủ lạnh làm thầy mà hỏi rằng:
– Bán Sim siêu rẻ lợi gấp mấy lần?
Tủ Lạnh bèn trả lời
– Lợi gấp hai
Lại hỏi:
– Bán hoa những dịp 8/3, 20/10 lợi gấp mấy lần
Đáp :
– Lợi gấp năm
Lại hỏi :
– Thế lập forum lợi gấp mấy lần
Tủ lạnh cười lớn mà rằng :
– Làm thế nào mà lập được forum cho được. Nếu làm được thế, thì ảnh của gái, nick yahoo, địa chỉ blog dùng cả đời không hết, lợi gấp nghìn gấp muôn, tính làm sao hết.

Từ ấy Fang ôm mộng mở forum, ngặt nỗi phải làm thế nào thì chưa biết được. Một hôm, nhân lúc đang bận bịu vì không có việc gì làm, Fang bèn ghé quán trà đá, gọi cốc nước, ngồi ngắm gái qua lại mà nghĩ sự đời. Chợt thấy gió lạnh sau lưng, ngoảnh mặt lại thì thấy một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, tay đang cầm keyboard, trông có vẻ thoải mái ung dung, so với Gia Cát Lượng ngày xưa, thực là giống lắm. Fang cả kinh bèn tiến đến gần mà hỏi thăm, được biết thiếu niên tên họ là Kuang2, hiện vốn là admin của Voz.

Fang như nắng hạn gặp mưa, bèn nói với thiếu niên về dự định của mình, thiếu niên nghe nói như vậy, cười lớn mà rằng :
– Đối với ta, việc lập diễn đàn chỉ là trò trẻ con, ngài đừng quá lo như thế !
Bèn cùng nhau uống trà đá, ăn kẹo lạc mà thề, nhận làm anh em, toan lo việc lớn.

Bèn lấy VBB làm nền, Unicode làm font, lấy chém gió làm chí mà lập nên diễn đàn. Lại lấy tên xyz, từ đó xyz đi vào hoạt động.

Fang biết chiêu hiền đãi sĩ, thường lang thang khắp nơi, thấy nhân tài là lập tức buzz mời về, xyz từ ấy ngày càng cường thịnh, lại lập thêm box mới, mở cuộc thi miss, ra audio. xyz ngày càng nhộn nhịp.

Nhưng cũng từ đó, Fang đâm ra tự mãn, bỏ bê chính sự, có lúc online cả ngày mà chả ngó đến diễn đàn, chỉ lo chat với gái.

Bấy giờ, các forum tranh giành ảnh hưởng mà thường xuyên đấu đã lẫn nhau. xyz cũng bị ddos liên miên, có lần bị mất dữ liệu của 10 ngày, dân tình lấy làm oán than. Diễn đàn từ ấy ngày càng đi xuống

————————————————————————————————–

— Fang.2F —

Thư sinh họ Hoàng, người đất Hà thành, dáng người anh tuấn phong nhã, từ nhỏ vốn thích nghiệp văn chương, song vì thi mệnh kén người, thiên tư có hạn, nên rốt cục cũng đành phóng bút vứt nghiên, từ bấy giờ không nói gì đến chuyện văn thơ nữa.

Bấy giờ là năm fRzzy thứ 10, VOZ ngày càng lớn mạnh, lại nhân vì có nhiều kẻ hậu sinh suốt này lui tới, ca cẩm chuyện yêu đương, rất là inh tai nhức óc, fRzzy bèn lập thêm box mới, để những người này thỏa sức tâm tư, mà phần mình, cũng đỡ bị làm chướng mắt.

Từ hồi box mới lập nên, phong trào văn thơ trên VOZ ngày càng lớn mạnh, người viết truyện, kẻ làm thơ, cứ thế mà đăng lên thâu đêm suốt sáng.

Hoàng sinh vào VOZ lâu ngày, cái tính ham thơ lại trỗi dậy, bụng cũng muốn võ vẽ làm vài bài, song cứ đặt tay xuống phím là không tài nào viết nổi, chỉ đành ôm mối hận mà thôi.

Bấy giờ, Sinh nghe thiên hạ thường đồn, có bậc đạo nhân là Fang.2F, vốn là bậc anh tài trong chốn trường văn. Sinh lấy làm ngưỡng mộ lắm, bèn xin nick yahoo mà thỉnh giáo.

Sau khi add nick xong, thảng trông avatar của Fang.2F, thấy phong thái đĩnh đạc, cốt cách tinh kỳ, mà dáng dấp lại phiêu diêu tiêu sái, tự tại vô cùng, bụng lấy làm kính nể lắm, bèn buzz 2 buzz mà rằng:

– Vãn bối ở chốn quê mùa, nghe danh tiếng tiên sinh như sét đánh bên tai, nay được gặp, lấy làm hân hạnh lắm, chẳng hay tiên sinh tên họ là gì?

Fang bèn cười lớn mà rằng:
– Thường nghe thời thượng cổ, có ông Khổng Phu tử, chế ra Tứ thư – Ngũ kinh mà giáo hóa thiên hạ, rồi Lão Phu tử, viết ra Đạo Đức kinh mà giảng về cái lẽ của trời người. Sau vì thiên hạ rối ren, nên ông Hàn Phu tử mới đặt ra pháp luật để đưa vào khuôn phép. Bỉ nhân bất tài vô dụng, trí tuệ hẹp hòi, song cũng có thời gian chuyên tư vấn xếp hình, giúp vui thú nhân luân, nên được người đời ưu ái gọi bằng Fang Phu tử vậy.
Lại hỏi:
– Nghe đồn tiên sinh rất mực đào hoa, dám hỏi tiên sinh làm thế nào mà gái theo nhiều vậy?
Đáp rằng:
– Cái đạo tán gái, ta luyện đã nhiều năm, không thể dăm phút mà nói cho hết được.
Lại hỏi :
– Thế làm sao để gái nó thích mình.
Đáp :
– Tình tự tâm sinh, tình tuỳ tâm diệt. Phải để gái nó nhớ đến mình, quỵ luỵ mình, mình không chiều chuộng mà gái nó vẫn bám theo, không tặng hoa quà mà gái nó vẫn thích. Làm được như thế, mới coi là tán gái vậy.
Lại hỏi :
– Đạo tán gái, coi trọng những cái gì?
Đáp:
– Nguời xưa nói : đẹp giai không bằng chai mặt, yêu thì phải thật lòng…Nay ta bảo cho ngươi, những thứ đó đều là sai cả. Với bọn con gái, mình cưa nó, nhưng phải làm sao bắt nó cưa lại mình. Mình cần nó, nhưng phải làm sao để nó thấy nó thiếu mình thì không sống được, làm được như thế, mới coi là tán gái vậy.(*)

Hoàng sinh nghe thuyết một hồi, cảm thấy gai lạnh sống lưng, lòng hận tạo hóa trêu ngươi, mà được gặp Fang quá muộn.

Lại hỏi về việc làm văn, dạy rằng:

Xét về cái chuyện văn chương
Chung quy cũng để lên giường mà thôi
Người hay thi phú ở đời
Trai thời dâm đãng, gái thời lẳng lơ
Như ông Bá Hổ giỏi thơ
Một mình chín vợ, mối tơ lạ thường
Rồi thì bà Hồ Xuân Hương
Ba chồng chết cả, quả phường sát phu
Như ta, là bậc chân tu
Cho nên thơ mới lãng du khác thường
Cõi đời, chẳng chút vấn vương
Nên thơ như ngọc, lời thường như hoa
Nay ngươi đọc, nên in ra
Đóng trong khung kính, treo nhà mà xem
Đọc ngày rồi lại đọc đêm
Ắt là trí tuệ sẽ thêm rạng ngời
Mỗi khi mà gái đến chơi
Ngước nhìn thơ ấy, tất thời sẽ yêu

Sinh đọc mà cả kinh, tiệt không nói được câu nào cả, bèn chắp tay vái 3 vái, xin tôn làm thầy, từ đó rèn giũa thơ văn, quả nhiên tiến bộ lên trông thấy
Được hơn tháng, nghiễm nhiên trong chốn văn trường, đã là bậc đàn anh, gái hâm mộ add friend, nhiều không biết thế nào mà kể.

Một đêm nọ, trăng sáng vằng vặc, Sinh nhân vì lúc vừa tiễn bạn gái ra về, lòng buồn rười rượi, mà ứng khẩu ra bài thơ:

Bạn từ Cổ Nhuế lên đường
Giữa mùa hoa khói, Chương Dương ngang dòng(**)
Bóng người sắp khuất vào không
Trông theo chỉ thấy cái mông là còn

Sinh đọc, tự thấy là hay lắm, vừa chuẩn bị post lên thì lại nghe tiếng ngâm thơ lanh lảnh từ hàng xóm:

Phóng xe vốn định ngoái đầu
Giao thông đứng đó, âu sầu mà đi
Lòng chàng, thiếp mãi khắc ghi
Đem thân trinh bạch, đền ghì trúc mai

Sinh nghe lời ứng thơ trôi trảy, lại ý tứ nhu mì, ngạc nhiên lắm, bèn ra cửa mà nhìn. Thấy đối diện hàng xóm là một thiếu nữ khoảng chừng mười tám mười chín, mắt ngọc dáng ngà, lấy làm thích lắm, bèn hỏi:
– Khuê nữ bên nhà cũng thích thơ ư?
Đáp rằng:
– Ấy chính là cái thú vui từ nhỏ.
Bèn rằng:
– Tệ xá thô lậu bẩn thỉu, tiểu sinh không tự lượng mình, dám mời gót hài dời bước sang thăm, chẳng hay có được hay chăng.
Đáp rằng:
– Cùng là bạn thơ, có gì mà không thể.

Từ ấy một ngày dăm bận sang nhà Sinh mà đàm luận thơ từ, sinh kể về Voz, bảo tham gia cho vui, chỉ cười mà không nói.
Những lúc hương lửa cận kề, thấy dung nhan xinh đẹp, da thịt thơm tho, Sinh có đụng chạm mấy lần, cũng không lấy làm khó chịu, Sinh thích chí vô cùng, bèn nài cuộc mây mưa, chỉ cười khúc khích mà đáp rằng:
– Cái chuyện gió trăng, không phải là không được, chỉ hiềm một nỗi muốn nghe một bài thơ của chàng, họa có được chăng.
Sinh đang lúc hưng phấn, liền ứng khẩu ngay.
Dưới sông con cá nhởn nhơ
Trên trời mây trắng, lững lờ cứ trôi
Trời sinh nam nữ có đôi
Cho nên việc ấy, thế thôi, ta làm

Cô gái thích chí vỗ tay khen:
– Thực hay, ấy chính là lối vào đề lung khởi trong ca dao vậy.

Bèn nhu thuận không cưỡng lại, cầm sắt hòa hợp duyên ưa, không biết thế nào mà tả.

Lúc Sinh ở nhà một mình, cô gái thường xuyên qua chơi, cơm nước dọn dẹp, xem chừng đảm đang lắm. Song khi bạn Sinh tới chơi, thì cô gái nhất quyết tránh mặt.
Một hôm, cô gái thì đang giặt đồ, bạn Sinh đột ngột tới chơi, thấy đôi giày con gái bên ngoài, bèn hỏi. Sinh không biết chối thế nào, bạn nằng nặc đòi xem mặt, Sinh cũng không biết làm sao, đành vào phòng tắm mà gọi. Song vừa nhác thấy cô gái ở đó năm phút trước, giờ lại chẳng thấy đâu.

Sinh ngờ cô gái là ma, bèn lên tiếng mà chất vấn.

Cô gái khóc mà rằng
– Việc đã đến nước này, thực không dám dấu. Thiếp chẳng phải là ma, mà vốn là hồ, vì không chịu nổi thế gian mưa gió thất thường, mới tìm vào làm ổ trong server Voz, cũng may Admin ham rẻ, mua linh kiện tàu, mỗi khi chạy nhiệt độ tăng cao, nên tấm thân liễu yếu đào tơ được nhờ chút hơi ấm, mà chưa bị sương gió biến thành nắm xương tàn vậy.
Hỏi:
– Thế sao lại biết nhau?
Đáp rằng:
– Thiếp ở đó lâu ngày, chút tu vị nhờ vậy cũng được nâng cao, thường chỉ nghe tiếng ổ cứng kêu mà phân biệt được bài hay dở, nội dung ngang dọc thế nào? Biết chàng là bậc tài nhân, lòng lấy làm hâm mộ, muốn đem thân mà nương náu. Bèn dò IP mà tìm địa chỉ xóm làng mà đến. Trải bao hiểm nguy sóng gió, vừa rồi được chàng thu nhận, lòng lấy làm mừng, tưởng có nơi yên ổn nương thân, nay chàng đã sinh tâm ruồng bỏ, thì xin để thiếp đi ngay.

Sinh nghe nói hối lỗi, bèn ôm vào lòng mà an ủi, đoạn thề thốt nọ kia, cô gái mới tạm nguôi. Dần dần vui vẻ trở lại.
Sinh với việc Voz, rất lấy làm tò mò, hỏi rằng.
– Thường nghe, diễn đàn có những lúc không truy cập được, là do Admin tè vào server, có phải thế không.
Cô gái mới cười cười mà trả lời rằng:
– Nhắc đến lại xấu hổ muốn chết, vì Voz hay bị down, Admin lại nghe hơi nồi chõ, đồn rằng nước tiểu có thể trừ tà, nên một tuần cũng tè vào server mấy bận, thiếp vì vô tình cũng có thấy qua, cái vật xấu xa đó thực không to như người đời đồn đại.

Từ ấy chung sống rất hòa thuận, cô gái cũng ngoan ngoãn nhu mì, chăm lo cho chàng hết mực. Chỉ hiềm một nỗi, từ ngày vướng vào nữ sắc, văn thơ chàng kém cỏi đi nhiều.

Một hôm, cô gái bảo:
– Cái duyên bèo nước, tưởng rằng sẽ được lâu bền, nào ngờ đành chia tay nhau vậy
Hỏi tại sao, nói rằng.
– Admin nâng cấp server, mái nhà cũ chẳng còn yên ổn, thiếp phải theo gia đình dọn đi nơi khác, chẳng biết bao giờ trở lại.
Sinh cố khóc nài mà không được, cô gái cũng gạt nước mắt mà đi.

Sinh từ bấy giờ buồn rầu khôn tả, chỉ biết uống rượu làm thơ cho bớt nhớ, mỗi ngày viết được mấy trăm bài, sau lên facebook lập hội thơ.
Ấy chính là Văn Voz Song toàn ngày nay vậy.

—————————————————————————————————

Tự sự
Thường nghe rằng: ở bên Tàu có tứ đại danh tác, ấy là Tam quốc diễn nghĩa, Thủy Hử, Tây Du Kí, Hồng Lâu Mộng, là do tứ đại văn gia, ấy là La Quán Trung, Thi Nại Am, Ngô Thừa Ân, Tào Tuyết Cần viết nên.
Những văn gia ấy, ngoài những tác phẩm nêu trên, cũng chả viết được gì đáng kể.
Ấy là những văn gia nổi tiếng, còn như nhiều vị sức tài có hạn, mà cầm bút cả đời, cũng không để lại được gì, người đời sau không biết tới, đành ôm mối hận thiên thu nơi chín suối vậy.
Như thế đủ biết, viết văn, dù là văn dở, cũng chả phải việc dễ dàng.
Mỗ, tuy tự thấy tài năng kém cỏi, song mỗi lần viết thành chương gác bút, đều cảm thấy sức lực kiệt quệ, đầu óc trống rỗng mà tinh khí suy tàn, thực là hại thân lắm lắm.
Đến nỗi đêm nằm cạnh ái thê, dầu vợ chồng từng hương nửa ấm nồng, song cũng tự hận thân mình, mà đành để mồ hoang miếu lạnh, cỏ mọc lau đơm.
Mỗ coi việc chấp bút cũng như cái vui thú nhất thời, mà không lấy làm sự nghiệp, nên cũng không muốn tập trung nhiều, sợ sa đà quá hay chăng?
Nên dù liệt vị quan khách có ghé thăm topic mà đem lòng yêu mến, cũng xin thứ lỗi mà chẳng thể bồi tiếp lâu dài. Kính mong chư vị anh hùng, hãy coi topic như con thuyền trên nước, hữu duyên thì gặp vậy, chứ chớ nên nài ép làm gì, vì cũng là lẽ vô thường, đâu có cuộc vui nào kéo dài mãi mãi.
Nay kính bút.

—————————————————————————————————-

Bạt Ngôn

Xứ Việt có diễn đàn lạ, từ gia nô đến bậc trung chủ đều tâm tánh ương dở, bán nam bán nữ mà lại hữu tài hữu dũng, kỳ lạ vô cùng. Mỗ đây gia nhập Voz quốc đã lâu, qua nhiều thăng trầm biến cố của nơi này mà sanh lòng ái mộ, bèn xin được đăng đàn, dùng chút văn thơ hèn mọn mà nói về những bậc tráng sĩ của phái, rạng danh thiên hạ, xa gần đều hay.

Hồi 1 – Phồng Lâu Mộng
Xưa thời Vốt Quất* cực thịnh, bá tánh có đến trăm ngàn, kẻ ngu cũng lắm mà hiền tài cũng nhiều. Bậc vua lập quốc danh là Tảnh Lụ, niên hiệu 2006. Sanh thời ngươi này dạ vốn nghiêm độc, tuyển mộ quan quyền đồng lòng chí hướng, cùng tánh cùng tật mà cai trị nhân gian, lầm than vô cùng.

Một sớm hàn tiết tháng 11, niên thời 2010, vùng Bát Linh Tinh Địa* xuất hiện một quái khách kỳ lạ, dáng vẻ mờ ám, tướng mạo cao to mà lại vận quần đũng bó chặt, tuy vậy chẳng thấy túi đùm hạ bộ đâu, dân tình trong vùng lấy làm lạ lắm, bèn tâu bẩm bậc chánh quyền.

Quái khách vừa dừng chân bên Tiểu Ly quán, liền đập bàn vỗ ghế, giọng điệu cục cằn mà kêu réo tiểu nhị hầu hạ. Nhấp ngụm “thanh trà” còn ấm nóng, vàng úa, bọt trắng sủi bỏng từ Không độ hồ lô mà chủ quán bưng ra, y dáo dát nhìn ngang trông dọc. Đoạn trà lâu lúc này khách đông nườm nượp, áo quần lả lướt, lượt là như nêm.

Quái khách lúc này bất ngờ bật dậy, tay cắp chống nạnh, mồm hét oai hùng :

– Dân đen xứ kia, ta từ chốn lạ, tiện đường ghé qua mà chợt lòng bân khuân, chưa biết giải đáp, canh cánh trong lòng, bèn nhờ bá tánh trọng ta mà đáp lời.

Khách khứa trà lâu nghe vậy, vội vàng buông chung, tay chắp trịnh trọng, nói :

– Tráng sĩ, dân tình nơi đây tuy ái nam ẻo lả, gay nhiều hơn trai, nhưng Bát Linh Tinh Địa vốn dĩ nổi danh vì độc năng thiên phú, tư vấn như thần. Xin tráng sĩ cứ giải bày. Trước hết hãy xưng danh tánh mà tiện bề xưng hô.

Quái khách liền chụp Không độ hồ lô, làm tiếp ngụm dài, rơi lã chả xuống đất, ngai ngái dị hương. Bèn nói :

– Ta người phương xa, họ Phồng tên Tôm. ta đây tâm tánh khệnh khạng, lại hay lấc cấc, ăn nói cục cằn. Tật ta dễ gây chuyện, lại dễ nộ xung, kẻ nào làm ta chướng mắt, mổ quyết không dung, đấm ngay một phát, chết liền tại chỗ. Một tay ta địch được cả muôn vàn băng đảng, phường hội tứ phương ta cũng bất chấp. Nay vì gian tính oai hùng đó mà thành cớ sự, đến nay ta vẫn chưa tìm được tri kỷ tâm giao, lấy làm sầu lắm, bèn hỏi dân đen ai có diệu kế mà tâu cho ta, ta đội ơn lớn.

Dân tình Bát Linh Tinh Địa lúc này hoảng hồn, nghe như thiên sấm, co người run sợ. Một vài kẻ khác nghe xong như chết, ngã xuống co giật, người run liên hồi. Chỉ còn một số kẻ sĩ còn trụ lại, bèn dồn sinh lực, im sợ mà lòng chưa hết khiếp đảm. Quái khách nhìn vẻ lấm lét của dân đen, lòng như đắc thắng, hỏi tiếp câu nữa :

– Tâm tánh ta vậy, nhưng trời vốn có mắt, cho ta đẹp mã, cao to vạm vỡ, một trượng tứ phân, thập cửu thân trọng, nhưng dung mạo hơi xấu. Ta lấy đó làm sầu, lại sợ nữ giới, nên vẫn chưa có ý trung nhân. Bằng hữu ta nhiều, vẫn còn thắc sao chưa tím ai nâng khăn sửa áo. Ta cũng khát tình, định tìm một ả để bớt lòng cô đơn. Dân bây có cách gì giúp ta tiếp, ta sẽ trọng ơn.

Dân tình lại phen vã vật, nhìn nhau mà thầm thì rủ rỉ. Chợt có tiếng cất lên :

– Quốc có quốc pháp, gia có gia huy. Tráng sĩ, tuy tráng sĩ to cao, mạnh khỏe hơn người, nhưng khi đã đến trấn, buộc phải tuân luật, hình trước nói sau. Xin tráng sĩ nể luật, cho dân diện kiến dung mạo, để cuộc tư vấn đầu xuôi đuôi lọt.

Đáp :

– Khá lắm. Dung nhan thiên phú ta đây, đứa nào cười tao đấm phát chết luôn !

Quái khách lúc này lột trần mặt thật. Sau lớp mặt nạ là một khuôn mặt chết người, râu ria bặm trợn, mắt lòi mày sâu, đằng đằng dâm khí. Dân tình nhìn mặt quái khách, chợt ồ lên một tiếng kinh hoàng, một số ngã vật ra chết vì ráng nín cười, một số bụm miệng không cười thành tiếng mà rách cả quai mồm, một số lại sợ hãi tột độ, bọt mồm trào sủi, quần đẫm cức đái mà không cách chi cứu được. Bỗng một kẻ không biết trời cao đất dày, sổ mồm mà nói :

– Xin lỗi, chứ ngài phạm tội gì à ?

Lại có tiếng bồi vào, nặng trĩu hoang man :

– Cứ như dân chợ cầu Muối, kẻ hèn đây nếu phận nữ nhi, trông thấy tráng sĩ cũng bèn vác vú mà chạy mất.

Trà lâu quán bấy giờ đang im lặng, bỗng từ từ bật cười thành tiếng, và tiếng cười càng lúc càng to, át cả cơn dữ của Phồng Tôm. Y sỗ giọng gào thét, lao vào đấm đá liên hồi. Lúc này quan huyện vừa được bẩm báo, vội nhanh đến quán mà giải tỏa hỗn mang, lập lại trật tự. Tên cốt đột đang quằn quại tung chiêu, chợt một đường gươm của phái K.I.A lóe sáng, đâm ngay huyệt đạo của y, chết ngay tại chỗ. Dân tình dần lấy lại tinh thần, bèn nhìn gương đó mà nể lắm, khắc cốt ghi tâm, lấy danh t ráng sĩ mà đặt cho chiêu thức mới : đấm phát chết ngay.

Chiêu thức này được lưu truyền trong thiên hạ, bá tánh ai ai cũng tường, ngày đêm luyện tập. Đến bậc vua chúa Tảnh Lụ, vì quá nể mà cũng học luôn chiêu thức, ban ra chiếu chỉ : thằng nào dám cho anh ra đảo anh đấm phát chết luôn…

Từ đó đại danh Phồng Tôm đã trở nên vô song, thiện hạ độc nhất, khó ai sánh bằng. Nay xin viết lại để truyền cho hậu thế mà học hỏi.

Kính tạ Phồng Tôm.

———-

Chú thích : Vốt Quất : tên phiên âm quốc ngữ của VOZ Quốc, nhưng do trải dài địa lý, dọc khắp Nam Đại Việt Quốc, tai nơi phát âm tai khác, tên gốc của Voz Quốc dần bị biến thể thành Vốt Quất. Điều này âu cũng một phần là văn hóa của nước này, dân thường hay vote ban, vote xh-ct tùy tiện, lại tật hổ báo, đụng chuyện là quất… nên trở thành tinh túy, bèn lấy đó mà làm quốc danh, chính xác vô cùng.

Bát Linh Tinh Địa : Tám linh tinh, tên gọi khác của trấn Trò chuyện linh tinh, thường được viết giản thể là F17. ( F 1+7 = 8)

————————————————————————————————–

Lời bạt: Anh hùng thiên hạ tỉ thí văn tài, mỗ sinh cũng xin được góp vui.
Mỗ là hậu sinh, trí dốt, tài hèn, nhưng đã hâm mộ các vị đã lâu, lòng lại cảm mến Tiêu Hà tiên sinh, nên cũng xin mạo muội mà tham gia vậy. Âu vì trình độ còn non kém, đành để bút đưa tay, đưa được tới đâu hay tới đó

TIÊU HÀ DIỄN NGHĨA
Năm Tấn Sang thứ nhất triều Hồ, ở nước Vệ xa xôi, trên miền VOZ trù phú,tại làng f17, xuất hiện 1 thanh niên trẻ dung mạo xấu xí, tâm trí ngu đần nhưng lại có tài viết văn xuất chúng. Tương truyền rằng: Văn chàng quỷ đọc cũng phải rơi lệ, mà thần tiên thưởng lãm lắm lúc cũng phải bật cười sảng khoái.

Chàng họ Phạm, đệm Nhã, tên Tiêu Hà , tự Cusiu. 2 thân chàng gặp nhau bên SÔNG: trong lúc dạo chơi, suy tư việc trị nước cứu đời, cha chàng vô tình 1 cô gái xinh đẹp đang thổi TIÊU ( 1 loại nhạc cụ, trông giống sáo, nhưng thổi như kèn ), đem lòng yêu mến mà xin làm quen, sau này kết nghĩa tào khương, sinh con đâu lòng bèn đặt tên là TIÊU HÀ để nhớ về kỉ niệm lần đầu gặp gỡ. Ấy là nguồn gốc của cái tên ấy vậy.

Tương truyền rằng, khi Tiêu Hà vừa ra đời, 1 thầy chiêm tinh qua nhà chàng, bỗng thấy tâm trí bất ổn, vừa hạ hành lí xuống ngồi thiền thì xuất, tâm trí bay bổng về cõi cực lạc… Hồi lâu tỉnh lại đã thấy quần ướt đầm, vạch ra thấy có điềm lạ, bèn xin vào nhà xem tướng. Sau khi ngắm đứa trẻ, thầy ngồi im bấm độn rồi phán với song thân chàng rằng:

– Công tử tuổi Canh Ngọ, hành Thủy, lại được hạ sinh đúng chính Ngọ, đó là điềm Mã Tẩu Tựa Thủy Hồng, tức Ngựa phi như nước lũ. Ngựa nhanh, đó là tốt, chỉ người tài hiếm có. Nước lũ, đó là xấu, về sau ắt sẽ phải chịu vất vả rồi mới được an nhàn… Lại thêm nữa, đời công tử có nghiệp chướng…. Nhưng phải kinh qua nghiệp chướng thì tài năng mới bộc phát…. Khó thay

Trầm tư 1 hồi, thầy lại phán tiếp:

-Tiếc là sao chiếu mệnh của công tử không được sáng, lại lạc giữa vùng Thập thất tinh tú( ý chỉ f17 sau này) sáng rạng rỡ, lại càng mờ nhạt, không thể đoán biết được … Tại hạ xin mạo muội đoán rằng: Do sao không sáng, thuộc về âm, công tử sau này ắt có phần ẻo lả, nữ tính, mà chuốc khổ đau vào thân cũng do phái nữ, hành sự phải hết sức thận trọng.

Nói đoạn, đứng dậy cáo từ.

Song thân của chàng nghe vậy sinh lo lắng, hết mình bảo bọc quý tử, từ nhỏ tới lớn không cho gặp gỡ nữ nhân nào.

Nhưng mệnh trời khó tránh, một ngày nọ, khi đang thưởng hoa trên lầu 3, Hà bỗng đưa mắt trông ra xa, bỗng thấy ở hoa viên nhà bên 1 thiếu nữ đang ngồi soi mình bên hồ , dáng yểu điệu tha thướt, làn da trắng tựa ngọc, mái tóc đen óng buông dài như làn suối…Chốc lát lại có cơn gió thoảng qua, mơn man làn tóc mĩ nhân, tưởng như mang theo cả hương thơm ngọt ngào phảng phất….

Hà như bị hút hồn, mải mê mắt ngắm tay xóc, quên hết sự đời…Hồi lâu sau, khi hoàng hôn buông, nắng tàn, thiếu nữ trở vào nhà, Hà mới giật mình bừng tỉnh, 2 mép ướt đẫm mà đũng quần đã khô cứng lại tự khi nào….

Vài lần như thế, Hà đem lòng yêu mến, muốn kết thân với mĩ nữ. Ngặt vì từ nhỏ đã không được tiếp xúc với nữ giới, Hà đành tìm học theo các cao nhân từ những tàng cổ văn như Liên Vĩ mộng (Sợi xích), Di son kí (Nhật kí son môi),… Chàng nghiệm ra rằng: Các nam nhân, muốn liên lạc với nhân tình ở xa, thường viết tình thư,rồi dùng bồ câu mà chuyển tới, bèn quyết làm theo.

(Phụ chú: Sau này, họ Phạm chuyển đi nơi khác sinh sống. Gia chủ mới do muốn kinh doanh, đã cải tạo lại thành nhà trọ, tới nay vẫn còn. Tương truyền rằng; lầu 3 nơi Hà mục thị mĩ nhân, cũng chính là nơi đại hiệp Tiểu Lý để lộ công phu “Tiểu dung bất đồ” (Tạm dich: Đ*i chai “Không độ” ) lừng lẫy võ lâm thiên hạ)

========================================================

Năm FrZzy thứ 10, ở vùng sơn cốc sâu thẳm phía ngoại ô của VOZ Thành bây giờ có 1 thôn nhỏ chỉ chưa đầy 30 nhân mạng. Có điều hương khói quanh năm, được người lân cận sùng bái vô cùng, tôn là Thánh. Mỗ nhân chuyến ngao du đi qua đây, có dịp nghe lại cũng lấy làm lạ lắm, bèn trích ra mấy thời hương mà tìm đến tận nơi diện kiến hòng thỏa lòng tò mò.
Quả trăm nghe không bằng một thấy, tận mắt nhìn mới ngộ tự thân ếch ngồi đáy giếng, quả thật lấy làm xấu hổ vô cùng. Ngôi làng Thánh này quả danh bất hư truyền, xung quanh núi non bao bọc, khói hương hòa vào làn sương, quanh năm mờ ảo, vô cùng huyền diệu, cảnh vật khiến lòng người ngất ngây. Hành khách hương khói nườm nượp,hỏi ra mới biết đa số đến từ VOZ Thành.Một số người vì một lòng tu đạo, đã tình nguyện ở lại mà khói hương phụng bồi, truy cầu vĩnh hằng, bất tử.
Du ngoạn tại Làng mấy ngày, mỗ thường nghe người dân trong làng kể đến sự tích của ngôi làng . Mỗ lấy làm thích thú, viết lên đây cho người đời được biết.
Những chuyện trong này, âu cũng là do trưởng lão của làng kể lại .
—————————————————-
I. Fang.2F và vitcon
Tương truyền năm Frzzy thứ 4, làng Thánh vẫn còn gọi là F17 thôn. Trong làng có 1 anh chàng tên tên gọi là Fang. Thuở thiếu thời nghèo khó, lúc Fang sinh ra gia cảnh bần hàn, kế hoạch hóa gia đình chưa được phổ cập đến thôn xóm, đến lúc nhà Fang biết được thì đã trễ. Tức khí , cha hắn mới lấy tên Fang để đặt cho hắn, nhằm nhớ về 1 thời bần hàn nghèo khó.
Năm Fang tròn 20 tuổi, khí huyết cương phương , cùng với bạn thâm giao của hắn là vitcon nhiều lần rình rập con gái nhà lành tắm rửa để nâng cao kinh nghiệm, nhưng trời phụ lòng đều thất bại . Hai tên chỉ còn biết khóc thầm mỗi đêm, hận đời quá bạc. Lâu ngày vì không thể xuất hết tinh dược trong người, khiến tâm phế 2 tên khó chịu, người nóng như lửa, ức chế vô cùng.Cuối cùng vì không thể kìm chế được, Vitcon mới rằng ::
– Nay thời khó khăn, nữ nhi thì xa, huynh đệ ta lại gần. Trong lòng lại bực bối khó chịu như thế này, chẳng hay huynh đài có cách nào giải quyết chăng ?
– Đệ cũng như huynh, khí huyết công tâm , nhưng đệ đã tìm được cách cứu vãn tình thế. Chỉ mong huynh đài sau khi tỉnh dậy đừng trách đệ vô tình.
Vitcon nghe xong, cảm thấy trong đầu 1 trận mê muội, liền lăn ra bất tỉnh không còn biết gì nữa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy trên người 1 mảnh trống không, hạ thân đau nhức, hình bóng của người Huynh đài Fang không còn thấy đâu nữa. Vitcon mới nhớ lại đêm qua một trận cuồng si , tự nhiên trong lòng rạo rực, không còn thấy đau dưới hạ thân nữa, trong lòng 1 mảnh mông lung , mới tự nhủ với mình rằng :
– Thì ra là như vậy, chỉ trách sao huynh đi quá nhanh , lúc đệ nhận ra thì đã quá muộn rồi. Đành mong duyên kiếp được gặp lại nhau lần nữa vậy.

Người đời sau mới bình rằng : Fang có công giúp người huynh đệ của mình nhận ra được giới tính thật, âu cũng là công bù cho tội, thật không đáng trách. Bèn ngâm :

Vitcon sống ở trên đời
Hai mươi năm chẵn mới yêu lấy mình
Fang kia chẳng có tội tình
Cớ sao chạy trốn thình lình trong đêm ?
Âu cũng là 1 phen tình sử vậy.

lastest post

[1] [lamwebsite] [recent] [Bài mới]